Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 14 Thường Niên A
“Hãy đến với Tôi, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng!”
Phó thác
Nhìn hình ảnh một đứa trẻ ngủ thiếp đi trong vòng tay người mẹ, chúng ta có thể đọc được:
- Người mẹ quên đi tất cả những lo lắng trong ngày.
- Người mẹ không còn nhớ gánh nặng mệt mỏi đè nặng trên vai.
- Đứa trẻ ngủ thiếp đi trong vòng tay người mẹ và trái tim người mẹ kinh ngạc.
- Trong vòng tay của người mẹ, sự phó thác này của đứa trẻ hoàn toàn được trao cho người mẹ, khiến người mẹ xúc động sâu xa.
- Đứa trẻ này không có sức đề kháng, không có phòng thủ, nói lên một sự thân mật nhất giữa hai mẹ con.
- Đứa trẻ nói lên một sự dịu dàng không thể diễn tả được trong sâu thẳm của người mẹ.
- Trước mặt đứa trẻ, trái tim người mẹ vui mừng và sung sướng.
Đối với Thiên Chúa cũng vậy!
“Hãy đến với Tôi, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Tôi sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi”. Chúa Giêsu nói thế! Chúa Giêsu muốn mặc khải cho chúng ta mầu nhiệm về Cha Ngài:
- Thiên Chúa là người cha, nhưng tình yêu của Ngài như một người mẹ và còn hơn thế! Ngài không đòi hỏi chúng ta điều gì ngoài sự tin tưởng của chúng ta ngủ yên trong Ngài, đặt gánh nặng trong ngày của chúng ta trong tay Ngài.
- Ngài có trái tim tuyệt diệu trước những người con nhân loại đã kiệt sức, đặt đời sống của họ trong tay Ngài vì đời sống của họ quá nặng nề, quá trống rỗng, và quá khô cằn.
- Thiên Chúa là người cha, nhưng tình yêu của Ngài như một người mẹ và còn hơn thế! Ngài chỉ đòi hỏi con cái một chút từ bỏ và phó thác.
-Hành động từ bỏ và phó thác nhỏ nhất của chỉ một trong những người bé nhỏ mọn cũng làm cho Ngài được nghỉ ngơi khỏi mọi mệt mỏi vì những người hiền triết và khôn ngoan gây nên.
Mệt mỏi
Những người hiền triết và khôn ngoan mệt mỏi quá nhiều:
- Họ không có lòng trắc ẩn về bản thân họ.
- Họ sử dụng sức mạnh của họ để có được nhiều kiến thức và kinh nghiệm hơn bao giờ hết.
- Họ phải cạnh tranh trong lĩnh vực riêng của họ.
- Họ không có quyền thua kém.
- Họ buộc phải luôn bắt đầu các doanh nghiệp mới để không bị loại bỏ khỏi xã hội.
- Cuộc sống của họ thật nặng nề, quá nặng nề đối với họ.
Về phía Thiên Chúa,
- Thiên Chúa trở nên mệt mỏi đối với những người hiền triết khôn ngoan đáng thương này, những người thậm chí không còn nhận ra quyền được nghỉ ngơi.
- Thiên Chúa biết rằng những người con này đã quá quen làm việc liên tục để được có và hơn người khác!
- Thiên Chúa phải mệt nhọc nhắc lại cho họ rằng hãy nghỉ ngơi một chút! “Hãy đến với Tôi, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Tôi sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi”.
Nhưng những người con nhân loại này đã quên mất sự nghỉ ngơi:
- Họ không hiểu rằng sự nghỉ ngơi là điều Thiên Chúa muốn cho họ.
- Họ coi cuộc sống với Thiên Chúa là một gánh nặng khác, một nhiệm vụ bổ sung.
- Họ không biết rằng: Thiên Chúa muốn họ nghỉ ngơi và từ bỏ một chút là để họ đặt cuộc sống của họ trở lại trong tay Ngài.
Đối với những người hiền triết và khôn ngoan này, Thiên Chúa vẫn bị ẩn giấu.
Hân hoan chúc tụng
Đứa trẻ ngủ thiếp đi trong vòng tay người mẹ và người mẹ quên đi tất cả những lo lắng trong ngày. Khi đứa trẻ ngủ thiếp đi, trái tim của mẹ được đánh thức và kinh ngạc. Trước mặt đứa trẻ từ bỏ trong vòng tay, điều mà người mẹ biết lúc này không phải là sự hiểu biết của cảm giác đơn giản, cũng không phải là sự hiểu biết của lý trí, của sự khôn ngoan. Người mẹ bước vào một lãnh vực bị lãng quên, một lãnh vực bị che giấu, nhiệm mầu và không xác định.
Đứa trẻ đang ngủ đánh thức tinh thần tuổi thơ nơi người lớn tuổi. Đứa trẻ tiết lộ với mẹ nó rằng mẹ nó cũng là đứa trẻ này. Và trong sâu thẳm của chính mình , người lớn chúng ta hãy nhớ về tuổi thơ của mình …
Chúa Giêsu nói: ”Thiên Chúa đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mặc khải cho những kẻ bé mọn”. Khi chúng ta tìm được sự từ bỏ, sự tin tưởng phó thác của tuổi thơ vào trong cánh tay Cha trên trời, thì mới hiểu được sự dịu dàng của Thiên Chúa là thế nào.Trong sâu thẳm nhất, lúc này chúng ta khám phá ra rằng con Thiên Chúa là thế nào. Khi nhận biết mình là con, chúng ta nhận biết Thiên Chúa là Cha.
"Không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ con muốn mặc khải cho". Cha và Con đều kinh ngạc lẫn nhau. Các Ngài nghỉ ngơi bên nhau. Các Ngài hoàn toàn dựa vào nhau. Và vì thế, Chúa Giêsu đã sung sướng kêu lên: “Lạy Cha là Chúa trời đất, con xưng tụng Cha…”. Nếu chúng ta chưa sung sướng và chưa hạnh phúc, đó là vì chúng ta chưa sống đúng tinh thần của Chúa: là người bé mọn và là người con thực sự của Thiên Chúa!
Nhìn hình ảnh một đứa trẻ ngủ thiếp đi trong vòng tay người mẹ, chúng ta có thể đọc được:
- Người mẹ quên đi tất cả những lo lắng trong ngày.
- Người mẹ không còn nhớ gánh nặng mệt mỏi đè nặng trên vai.
- Đứa trẻ ngủ thiếp đi trong vòng tay người mẹ và trái tim người mẹ kinh ngạc.
- Trong vòng tay của người mẹ, sự phó thác này của đứa trẻ hoàn toàn được trao cho người mẹ, khiến người mẹ xúc động sâu xa.
- Đứa trẻ này không có sức đề kháng, không có phòng thủ, nói lên một sự thân mật nhất giữa hai mẹ con.
- Đứa trẻ nói lên một sự dịu dàng không thể diễn tả được trong sâu thẳm của người mẹ.
- Trước mặt đứa trẻ, trái tim người mẹ vui mừng và sung sướng.
Đối với Thiên Chúa cũng vậy!
“Hãy đến với Tôi, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Tôi sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi”. Chúa Giêsu nói thế! Chúa Giêsu muốn mặc khải cho chúng ta mầu nhiệm về Cha Ngài:
- Thiên Chúa là người cha, nhưng tình yêu của Ngài như một người mẹ và còn hơn thế! Ngài không đòi hỏi chúng ta điều gì ngoài sự tin tưởng của chúng ta ngủ yên trong Ngài, đặt gánh nặng trong ngày của chúng ta trong tay Ngài.
- Ngài có trái tim tuyệt diệu trước những người con nhân loại đã kiệt sức, đặt đời sống của họ trong tay Ngài vì đời sống của họ quá nặng nề, quá trống rỗng, và quá khô cằn.
- Thiên Chúa là người cha, nhưng tình yêu của Ngài như một người mẹ và còn hơn thế! Ngài chỉ đòi hỏi con cái một chút từ bỏ và phó thác.
-Hành động từ bỏ và phó thác nhỏ nhất của chỉ một trong những người bé nhỏ mọn cũng làm cho Ngài được nghỉ ngơi khỏi mọi mệt mỏi vì những người hiền triết và khôn ngoan gây nên.
Mệt mỏi
Những người hiền triết và khôn ngoan mệt mỏi quá nhiều:
- Họ không có lòng trắc ẩn về bản thân họ.
- Họ sử dụng sức mạnh của họ để có được nhiều kiến thức và kinh nghiệm hơn bao giờ hết.
- Họ phải cạnh tranh trong lĩnh vực riêng của họ.
- Họ không có quyền thua kém.
- Họ buộc phải luôn bắt đầu các doanh nghiệp mới để không bị loại bỏ khỏi xã hội.
- Cuộc sống của họ thật nặng nề, quá nặng nề đối với họ.
Về phía Thiên Chúa,
- Thiên Chúa trở nên mệt mỏi đối với những người hiền triết khôn ngoan đáng thương này, những người thậm chí không còn nhận ra quyền được nghỉ ngơi.
- Thiên Chúa biết rằng những người con này đã quá quen làm việc liên tục để được có và hơn người khác!
- Thiên Chúa phải mệt nhọc nhắc lại cho họ rằng hãy nghỉ ngơi một chút! “Hãy đến với Tôi, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Tôi sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi”.
Nhưng những người con nhân loại này đã quên mất sự nghỉ ngơi:
- Họ không hiểu rằng sự nghỉ ngơi là điều Thiên Chúa muốn cho họ.
- Họ coi cuộc sống với Thiên Chúa là một gánh nặng khác, một nhiệm vụ bổ sung.
- Họ không biết rằng: Thiên Chúa muốn họ nghỉ ngơi và từ bỏ một chút là để họ đặt cuộc sống của họ trở lại trong tay Ngài.
Đối với những người hiền triết và khôn ngoan này, Thiên Chúa vẫn bị ẩn giấu.
Hân hoan chúc tụng
Đứa trẻ ngủ thiếp đi trong vòng tay người mẹ và người mẹ quên đi tất cả những lo lắng trong ngày. Khi đứa trẻ ngủ thiếp đi, trái tim của mẹ được đánh thức và kinh ngạc. Trước mặt đứa trẻ từ bỏ trong vòng tay, điều mà người mẹ biết lúc này không phải là sự hiểu biết của cảm giác đơn giản, cũng không phải là sự hiểu biết của lý trí, của sự khôn ngoan. Người mẹ bước vào một lãnh vực bị lãng quên, một lãnh vực bị che giấu, nhiệm mầu và không xác định.
Đứa trẻ đang ngủ đánh thức tinh thần tuổi thơ nơi người lớn tuổi. Đứa trẻ tiết lộ với mẹ nó rằng mẹ nó cũng là đứa trẻ này. Và trong sâu thẳm của chính mình , người lớn chúng ta hãy nhớ về tuổi thơ của mình …
Chúa Giêsu nói: ”Thiên Chúa đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mặc khải cho những kẻ bé mọn”. Khi chúng ta tìm được sự từ bỏ, sự tin tưởng phó thác của tuổi thơ vào trong cánh tay Cha trên trời, thì mới hiểu được sự dịu dàng của Thiên Chúa là thế nào.Trong sâu thẳm nhất, lúc này chúng ta khám phá ra rằng con Thiên Chúa là thế nào. Khi nhận biết mình là con, chúng ta nhận biết Thiên Chúa là Cha.
"Không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ con muốn mặc khải cho". Cha và Con đều kinh ngạc lẫn nhau. Các Ngài nghỉ ngơi bên nhau. Các Ngài hoàn toàn dựa vào nhau. Và vì thế, Chúa Giêsu đã sung sướng kêu lên: “Lạy Cha là Chúa trời đất, con xưng tụng Cha…”. Nếu chúng ta chưa sung sướng và chưa hạnh phúc, đó là vì chúng ta chưa sống đúng tinh thần của Chúa: là người bé mọn và là người con thực sự của Thiên Chúa!

Nhận xét
Đăng nhận xét