Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 4 Phục Sinh Năm A



Tôi là cửa chuồng chiên
Ac 2, 14a.36-41; 1P2, 20b-25; Ga 10, 1-10
 
Cửa đóng, cửa mở
Do sự lây lan của coronavirus, chúng ta phải ở lại trong nhà hoặc trong phòng vây kín cách ly. Nhưng đó không phải là một sự đơn độc, mà là sự bình đẳng để bảo vệ chúng ta khỏi bị lây lan virus. Cơn virus này như kẻ trộm cướp trong bài Tin mừng hôm nay tìm mọi cách để "trèo vào lối khác"giết hại đàn chiên, giết hại chúng ta. Dù chúng ta có một sự cách ly nào đó, nhưng nhờ sự gần gũi của những tấm lòng hào hiệp và lời cầu nguyện sưởi ấm con tim chúng taMột cánh cửa đóng nhưng lại có một cánh cửa mở.
Trong đời sống, chỉ sợ rằng chúng ta đóng cánh cửa tâm hồn chúng ta vì một nguyên nhân nào đó. Hãy để cho Chúa Giêsu đến và Ngài nói với chúng ta: “Tôi là cửa, ai qua Tôi mà vào, thì sẽ được cứu độ, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân”. Chúa Giêsu là Cửa và cũng là Đường dẫn chúng ta đến sự sống, đến tự do....
Chúng ta hãy nhớ lại:
- Lần đầu tiên, khi một số môn đệ muốn theo Chúa Giêsu, Ngài chỉ cho họ nơi Ngài sống và mở của cho họ, Ngài nói: “Hãy đến mà xem” ; sau đó họ ở lại với Ngài.  Khi đi vào nhà thân mật của Chúa, họ luôn nhận ra Ngài qua giọng nói của Ngài. Các chiên của Ngài sẽ được Ngài bảo vệ khỏi nhiều mối đe dọa từ bên trong hoặc bên ngoài.
- Và sau khi Chúa Giêsu nói về Bánh Hằng sống, đám đông dân chúng và một số môn đệ bỏ đi, Chúa hỏi số môn đệ còn lại: “Chúng con có muốn bỏ đi không”? Phêro đại diện nhóm trả lời: “Bỏ Thầy, chúng con biết theo ai, vì Thầy có những lời ban sự sống đời đời”.
Vào thời điểm sau dịch bệnh, bắt đầu xuất hiện một chân trời khủng hoảng hoặc thiếu hụt, chúng ta hãy đón nhận trong hy vọng vào câu cuối của bài tin mừng hôm nay: “Tôi đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào”.
Nhìn lại đời sống quá khứ cũng như hiện tại, chúng ta đã làm gì với của cải và những điều tốt đẹp mà Thiên Chúa đã trao phó cho chúng ta? 
Chúng ta vừa cùng với ca đoàn hát bài đáp ca: “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi, trên đồng cỏ xanh rì, Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nưới, cỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi. Tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng…Dù bước đi trong thung lũng tối, tôi không lo mắc nạn vì Chúa ở cùng tôi…Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi”.
- Chẳng có gì bị mất cả, vì Chúa Thánh Thần sẽ được ban cho chúng ta trong ngày lễ Ngũ Tuần. Chúng ta biết cách nhận ra những ân sủng mà Thiên Chúa đã ban cho toàn thể nhân loại và trái đất này. Bài đọc I lặp lại sự phong phú đó được thể hiện cách đầy đủ vào thời kỳ đầu Giáo hội: đó là một thế giới mới được sinh ra. Chúng ta hôm nay cũng có thể đón nhận được sự phong phú của các ân sủng đó!
Chúa Giêsu mục tử, cánh cửa luôn mở.
Để không bỏ lỡ một khởi đầu mới sau cơn đại dịch này,  chúng ta hãy xem Chúa Giê-su quở trách những người Pha-ri-sieu và một số tín hữu được coi là đạo đức như thế nào. Họ đóng hoặc mở cửa với hành vi người làm thuê. Có nghĩa là họ chỉ lo cho chính họ hơn là lo cho đàn chiên mà Chúa Giêsu, là vị mục tử tốt lành đã trao phó cho. Chúa Giêsu là Mục tử đích thực duy nhất có thể dẫn chúng ta đến sự phong phú của đồng cỏ. 
Trong bài đọc thứ hai, thánh Phêro cho chúng ta biết Chúa Kitô là mục tử đích thực như thế nào: “Chúa Kitô  đã chịu đau khổ vì chúng ta và để lại cho anh em một gương mẫu để anh em theo vết chân Người. Người là Đấng không hề phạm tội và nơi miệng Người không thấy điều gian trá”.
Mỗi khi phạm tội hoặc những thử thách trong đời sống làm chúng ta bối rối, chúng ta trở lại với Chúa Kitô hiện diện trên Thập giá vì chúng ta. Chúng ta đừng sợ kết hợp những đau khổ của chúng ta với đau khổ của Ngài trong cùng một tình yêu của Ngài hướng về Chúa Cha và tất cả anh em chúng ta. Nhìn lên thập giá sẽ là niềm an ủi lớn nhất cho chúng ta:  “Xưa kia anh em như những chiên lạc, nhưng giờ đây, anh em đã trở về cùng vị mục tử và Đấng canh giữ linh hồn anh em”. Trong mọi cuộc gặp gỡ thực sự với Chúa Kito, Ngài gọi tên từng người một và chúng ta nhận ra tiếng nói của Ngài. Hãy để Ngài vượt qua biên giới của con tim chúng ta. Chính Ngài đứng trước cửa nhà tâm hồn chúng ta và Ngài nói: “Tôi gõ cửa; nếu ai đó mở ra, chúng ta vào nhà người đó và chúng ta chia sẻ bữa ăn với người đó”.
Bí tích Thánh Thể:
Trong thời khắc dich corona, đức tin người kito chúng ta vẫn mạnh mẽ, thể hiện qua việc tham dự Thánh Lễ, nhất là Thánh Lễ Chủ nhật và Tam Nhật vượt qua, dù là trực tuyến. Hơn bao giờ hết, chúng ta hãy khám phá ra rằng chúng ta, cá nhân cũng như tập thể, được Chúa Kito đón nhận để trở thành một cộng đoàn. Về điều này, chúng ta rất vui khi thấy được gần gũi với các linh mục, là những người dùng đủ mọi cách thế hiện Chúa Kito Tôi Tớ ở giữa chúng ta, đặc biệt trong việc cử hành Bí tích Thánh Thể. Bí tích Thánh Thể vừa là con đường vừa là “đồng cỏ tươi”, nơi mà mỗi con chiên, mỗi người chúng ta có thể tìm được sự bình an và được nuôi dưỡng để tiến xa hơn trên chặng đường đức tin.
Khi vừa mới thoát khỏi thử thách khủng khiếp của đại dịch, chúng ta cảm thấy mình được an ủi bởi những lời này của thánh Phêro: “Xưa kia anh em như những chiên lạc, nhưng giờ đây, anh em đã trở về cùng vị mục tử và Đấng canh giữ linh hồn anh em”… Chúa Kito, vị mục tử đích thực cũng yêu cầu chúng ta làm chứng nhân cho Ngài để với sự giúp đỡ của Chúa Thánh Thần, mọi người có thể nhận ra tiếng của Ngài!: “Con chiên Tôi, thì nghe tiếng Tôi”.

Nhận xét